Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Setting up and running Android Emulator 1.5 on Windows

  • Create a folder c:/android on your local drive
  • Extract android-sdk-windows-1.5_r2.zip into c:/android
  • Set Environment Variable
  1. Right click on My Computer
  2. Select Properties
  3. Under Advanced Tab, click Environment Variables
  4. Highlight the Variable PATH under User Variables and click Edit
  5. Append the following path to the end of Variable Value field
  6. Do the same for PATH under System Variables
c:\android\android-sdk-windows-1.5_r2\tools\ 

Note: If you are using an older version of the sdk use "-t 1" instead of "-t 2"

  • Press Enter when prompted about "custom harware profile". Default answer is [no].
  • To start the emulator type: start emulator @myandroid
  • Wait until the emulator shows the home sceen
  • Run installation batch file found in CVS
et9/android/dailybld/install_xt9_android.bat 
    • Usually the installation folder is in the form \\tegic-devbuild2\DailyBuilds\XT9_Android_1-0-0\yyyy_mm_dd\yyyymmdd_hhmm\prod
  • The last two steps (running the emulator and installing XT9) are combined in the batch file run_xt9_android.bat. The usage is run_xt9_android.bat

Note

  • Last line in command prompt should say "Success"
  • The batch file needs to run only once to copy the update packages into the emulator. If you would like to run the emulator again without updating the packages you can type
  • After installation for the first time, go to Settings -> Locale and text, and make sure XT9 Keyboard is the only activated input mode under Text Settings.
start emulator

How to Reset Android Emulator

  1. Make sure emulator is closed.
  2. From command line, type:
 emulator -avd myandroid -wipe-data
  1. Install XT9 again using the steps described in above section.

How to change orientation

  • Landscape:
  1. From command line, type: emulator -avd myandroid -skin HVGA-L
  1. Wait until the emulator shows the home screen
  2. In a separate console window, run installation batch file:
et9/android/dailybld/install_xt9_android.bat 
  • Portrait (default):
  1. From command line, type: emulator -avd myandroid -skin HVGA-P
  1. Follow step 2 and 3 in Landscape instruction

Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

Nếu nhà mình giàu…

(Dân trí) - Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một “quả táo cắn dở Apple”, vừa nhẹ nhàng, vừa chạy vun vút.


Sau này mình giàu, em sẽ tậu điện thoại nắp trượt hằng mơ ước từ lâu, thay cho “con dế già” em đã dùng lọ mọ từ hồi mới đi làm, bốn năm có lẻ. Nếu nhà mình có nhiều tiền, em sẽ mua xe tay ga đi cho hiền thục, nữ tính, thay quả xe số nặng trình trịch thi thoảng trời lạnh đạp mãi mới lên.

Em cũng sẽ sắm máy giặt để giải phóng sức lao động… cho anh, mua tủ lạnh xịn, để có gì ăn không hết khỏi cần khúm núm gói rõ kỹ rồi gửi nhờ hàng xóm. Em sẽ lắp điều hòa hòng quên đi những tháng ngày oi ả, hai vợ chồng như con tôm bị nướng dưới tấm mái lợp proximang. Em sẽ mua TV màn hình tinh thể lỏng to, dán được vào tường xem cho sướng mắt, khỏi phải xem TV bằng màn hình máy vi tính bây giờ, vừa bé vừa hại mắt, nom lại không oai.

Khi nhà mình lắm của, em sẽ thuê người giúp việc, cho hai vợ chồng mình nhàn tấm thân, tha hồ rảnh rỗi, chơi bời cho bõ những ngày đầu tắt mặt tối hết việc cơ quan đến việc nhà.

Nhưng mà nếu thế, hẳn em cũng nhớ lắm những cảnh mình được chồng gọi là bà nội trợ thông thái, luôn biết mua thức ăn, tính toán sao cho ăn hết trong ngày, đỡ cần tủ lạnh, tốn điện. Có người giúp việc, em sẽ không thường xuyên được tự tay nấu những món anh thích, sẽ không được hỏi chồng: “Hôm nay anh muốn ăn gì để em nấu?”, và đương nhiên sẽ vắng dần những lời chồng khen: “Hay đấy, em đổi món liên tục, anh rất thích”.

Em sẽ chẳng còn có thể hỉ hả: “Em nấu cơm xong rồi, cho em dây máu ăn phần với” trong khi hấp tấp lấy móc để ra phơi quần áo cùng anh sau khi anh đã giặt xong.

Có điều hòa, mát quá sẽ khiến mình chỉ luôn ru rú trong nhà, lười chẳng buồn kéo nhau ra ngoài hóng gió.

Em cũng không còn được phụng phịu, nhờ vả chồng: “Anh khởi động xe máy giúp em”.

Và em chẳng dại mà mơ nhà mình giàu để có laptop đời mới, có TV đẹp, có lò vi sóng tốt. Vì em biết như thế, chồng em sẽ phải vất vả hơn trong công cuộc kiếm tiền, đi miết khiến người quắt quéo lại, khuya mới về và dĩ nhiên thời gian dành cho nhau, thời gian bên nhau tận hưởng những tiện nghi sang trọng cùng các thiết bị hiện đại sẽ chẳng được nhiều như bây giờ, thế thì những thứ máy móc ấy phỏng có ích gì?

Vậy nên, xin đừng ai bảo em hâm khi mà chỉ ước điều duy nhất: “Nhà mình sẽ mãi vừa đủ như lúc này thôi”.

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Lại một ngày buồn...

Troi oi, chan’ qua di thoi! Moi co chong dc 1 thang ma sao co’ nhieu chuyen lam minh buon vay troi? Moi toi hom qua ong ta lam mat het toan bo hinh cuoi, ma` co nhung tam no rat quan trong doi voi minh. Minh dinh chep ra dem di rua de lam ky niem. Vay ma, bay gio mat het roi, khong con gi het. Lam minh buon, toi qua lai ko ngu dc, sang’ ra ko thuc dzay noi, cu ngoi len, nam xuong.. da vay con` bi ong ta cang nhang, the la minh ko di lam voi ong ta, tu di bus. Sao vay troi? Moi song chung chua den 1 thang ma` ong ta da cang nhang minh may lan roi. Kieu nay chac co chuyen som qua ha` hic.. minh phai lam sao day? Khi thoi quen cua 2 ng` khac nhau, kho’ ma` hoa hop dc, ma` van de la ong ta cu bat minh lam theo y cua ong ta. Khong nghi den minh, khong ton trong minh gi het. Huhu..chan qua di ha.. co chong sao ko thay vui gi het? Gap toan chuyen buc minh ko ha, chan’ oi la chan’.. làm sao giờ ta? Chẳng lẽ cứ để vậy hoài, một vài ngày lại có chuyện ko vui. Vậy hoài chẳng thà không có chồng còn hơn hichic.. mà sao kỳ vậ trời, tính tình ko hợp nhau mà cũng yêu nhau được, lúc trước mình đã đòi chia tay rồi, ma` ông ta năn nĩ lại thôi, giờ mọi chuyện lại tồi tệ hơn, ko biết chuyện gì sẽ xãy ra tiếp theo nữa L

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Noi buon khong ten...

Tự nhiên sáng nay mình cảm thấy chán nãn khủng khiếp. Cảm thấy những ngày tháng sắp tới thật nặng nề và mệt mõi :( không tìm thấy một động lực nào hết :( làm sao giờ ta? Tự nhiên mình cảm thấy một nỗi buồn ghê gớm, cứ như là sắp xa anh thật rồi. Mà có lẽ vậy, mình cảm thấy thời gian gần đây và bây giờ anh cũng ko còn dành thời gian cho mình nữa L nghỉ lại lúc trước mình cảm thấy thật hạnh phúc.. vì lúc nào mình cũng có anh bên cạnh. Tuy mình buồn vì thấy anh ko hòa hợp với gia đình và mình cũng có nhiều lo lắng but lúc đó anh dành hết sự quan tâm cho mình.. Giờ thì anh có quá nhiều thứ để quan tâm hơn là mình. Nào là chuyện học hành, công việc và gia đình nữa.. huhu.. mình thấy buồn lắm…lại thêm mình cũng gặp nhiều problem nên đã mệt mõi lại càng mệt mõi hic… mấy đêm rồi mình thức dậy với tâm trạng cực kỳ mệt mõi vì giấc ngủ ko sâu.

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009

Mot ngay den toi....

Không biết có ai gặp tình trạng như mình ko ta? Không thể tin nỗi nữa??? Mình tức đến mức phải chay vào tolet để khóc. Tại sao vậy? sao lai bất công đến thế? Tại sao sự thiệt thòi luôn thuộc về mình? Mình thật quá ngu ngốc khi tin lời của họ? giờ thì tức đến nghẹn cổ luôn.. mình ko còn gì lưu luyến nữa, phải thay đổi thôi! Họ đã ko công bằng với mình thì mình cũng ko còn tin tưởng lời nói của họ nữa. chấm hết từ bây giờ, mình ko muốn làm con ngốc nữa, phải cố gắng tìm chổ khác thôi. Mệt mỏi và chán nãn khủng khiếp!!!!!!!!!!!!!! chưa bao giờ mình thấy chán nãn trong công việc như lúc này. Không muốn làm một tí nào nữa hết. không muốn tiếp tục ở lại đây nữa. Hy vọng mình sẽ xin được một cty khác. Mình thật ko thể ngờ kết cục lại tệ hại như thế này?? Sao số mình khổ sỡ vậy ko biết nữa? Chán khủng khiếp. Lúc nào cũng đẩy mình đến ngỏ cụt hết, ko bao giờ đcj bình yên cả…

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Uoc chi toi chi la` chiec la'..........

Cũng đã lâu lắm rồi mình ko có viết blog, có lẽ do bận rộn quá! Hôm nay mình buồn, buồn lắm! Mà tìm ko thấy ai để có thể tâm sự hết ớ! Hic.. buồn quá đi hà! Ước gì quay trở lại ngày trước, ngày chưa hề quen anh, ngày mình tuy có buồn nhưng cảm thấy thoải mái, ung dung, ko cảm thấy có lỗi với ai hết. Ngày đó mình buồn, rất buồn vì ko ở bên người mình yêu một thời, nhưng mình cảm thấy rất thoải mái trong lòng vì mình yên tâm rằng mình có một tình yêu trong lòng để thương nhớ và làm ấm trái tim mỗi đêm về. Và mình ko có trách nhiệm vì với người ta bởi mình biết người ấy ko bao giờ có can đảm nói với mọi người đã yêu mình.. một tình yêu thầm lặng chỉ có 2 người trong cuộc biết mà thôi. Tuy mình buồn rất nhiều but sâu thẳm trong lòng, mình cảm thấy như vậy là đầy đủ và hạnh phúc cho mình lắm rồi, vì ít ra mình cũng có một tình yêu đẹp để nhớ thương, trân trọng. Cho dù người ấy có đi cưới vợ hay bất cứ gì khác cũng ko sao. Chứ ko như bây giờ, mình cảm thấy rất có lỗi với anh, mình cảm thấy rất thiệt thòi cho anh khi yêu mình, cho dù anh yêu bất cứ người con gái nào thì người đó cũng xinh đẹp hơn mình. Thật sự trong sâu thẩm suy nghỉ, mình vẫn luôn nghỉ rằng anh ko yêu mình chọn vẹn, đó chỉ là một sự lựa chọn mà thôi, chứ thật sự không phải tình yêu ngay từ lúc gặp mặt. không hiểu sao mỗi lần giận nhau, mình lại hy vọng là anh sẽ nói chia tay với mình. Tuy có đau đớn cách nào đi nữa thì mình cũng chấp nhận. Mình cũng biết chia tay anh rồi mình sẽ ko thể yêu ai đc nữa nhưng trong lòng mình cảm thấy thanh than và thoải mái vì không mang trong lòng cảm giác có lỗi với anh. Thật sự mình luôn mong chờ anh sẽ tìm một người xứng đáng hơn mình. Đã rất nhiều lần mình muốn nói chuyện thẳng thắn với anh để cho anh quyết định, chứ như vậy hoài mình thấy mệt mõi quá! Mình muốn sống 1 cuộc sống thầm lặng, but tâm hồn thoải mái và làm xong trách nhiệm với Mẹ, các em.. Đến một lúc nào đó ko phải lo lắng cho ai nữa, mình sẽ chọn môt con đường để kết thúc cuộc sống đầy mệt mõi này, để trả hết nợ nhân gian,.. mình mệt mõi lắm luôn…

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

The end.............

Hôm nay mình cảm thấy buồn quá! Không phải chỉ hôm nay mà lâu lắm rồi hic.. mỗi khi 2 đứa nhìn sự việc theo hai hướng khác nhau. Sáng nay anh uống coffee mà không hề nói với mình làm mình thấy buồn sao ấy!?? Bởi vì từ trước tới giờ làm gì anh cũng nói với mình hết. Mình luôn cảm an tâm là mình có thể đồng cảm cũng như có thể chia sẽ với anh về mọi chuyện nhưng sáng nay thì khác rồi…….Mình cảm thấy có sự ngăn cách vô hình nào đó giữa mình và anh ấy. Càng lúc mình càng nhận ra tính cách 2 đứa không giống nhau. Mỗi khi đối mặt với một vấn đề nào đó, mình thì luôn tìm cách để chấp nhận nó và hạn chế tối đa những hệ lụy kéo theo. Còn anh thì khác, anh phản ứng rất gay gắt với vấn đề đó và chóng đối tới cùng. Thành ra mỗi khi nói chuyện 2 đứa không hề có sự đồng cảm cũng như tiếng nói chung. Vì thế mà kết quả là cả hai cùng im lặng và anh nghĩ rằng mình giận anh ấy. Thật sự không phải mình giận lẫy anh vì anh không làm theo ý mình mà mình cảm thấy buồn vì 2 đứa không hề có cùng suy nghĩ. Nỗi buồn đó càng ngày càng lớn và mình cũng không biết lúc nào nó sẽ phá vỡ mọi thứ và mình sẽ rời xa anh ấy mãi mãi. Thật sự mỗi lần như thế là trong đầu mình lại xuất hiện ý nghĩ chia tay với anh. Mình rất sợ phải nhìn thấy anh với những lời nói trách móc, căng thẳng. Mình đã rất mệt mõi và sợ hãy khi phải chứng kiến cuộc sống của Mẹ khi lúc nào cũng bị Cha la mắng, nạt nộ thậm chí cã đánh đập… mình sợ lắm rồi nên không muốn cuộc sống của mình tái diễn lại cuộc sống của Mẹ. Chẵng thà mình sống một mình để có thể giữ những hình ảnh tốt đẹp về anh còn hơn là sống cùng nhau mà không thể cùng nhau chia sẽ, không thể đồng cảm với nhau, không thể nhìn về một hướng, không thể là chỗ dựa tinh thần cho nhau thì sống bên nhau không có ý nghĩa gì cả :((

Mình cũng không biết cách suy nghĩ và hành động của mình hay của anh đúng nữa? Thật sự mình cũng đã nghĩ rất nhiều nhưng vẫn không tìm được câu trả lời, mình chỉ biết rằng chính cách suy nghĩ cố chấp của anh đã làm anh mệt mõi, căng thẳng và đánh mất nhiều thứ. Nhiều lúc mình thấy mình thật bất lực, không thể nào giúp được anh thay đổi suy nghĩ của mình để nhìn nhận sự việc nhẹ nhàng và vị tha hơn. Mà thôi, chắc có lẽ mình chưa phải là người bạn thật sự anh cần. Có thể sẽ có một người con gái khác hiểu anh hơn và có thể giúp được anh sống thật với suy nghỉ hơn.

Thật sự mỗi lần mình nhận thấy tính tình 2 đứa không hợp nhau (còn anh thì nghĩ rằng minh giận anh) thì mình thấy đau lòng khủng khiếp, cảm thấy lòng ngực muốn vỡ tung và nước mắt cứ rơi không ngừng bởi trong đầu mình lại xuất hiện ý định rời xa anh. Mình biết mình sẽ đau lòng như thế nào khi không còn gặp anh nữa, không còn cùng anh đi làm, đi học…mình cũng biết mình yêu anh nhiều như thế nào… nhưng mình không thể tiếp tục kéo dài tình trạng này nữa rồi… mình thật sự rất đau lòng và mệt mõi lắm rồi. Chẳng thà kết thúc mọi chuyên còn hơn. Nhiều lúc mình tự hỏi bản thân, sao mình thấy cuộc sống của các bạn mình thật bình yên và không phiền muộn? Còn mình thì lúc nào cũng có chuyện làm mình lo lắng và đau lòng, từ chuyện gia đình, công việc đến tình cảm..hình như chuyện đau khổ nào mình cũng trãi qua hết rồi.. có những sự mất mát quá lớn, nó vượt quá khả năng chịu đựng của mình. Mình chỉ biết khóc và không thể chia sẽ cùng ai. Mình cảm thấy bất lực khi không thể làm gì hơn để những người mình yêu thương không gặp đau khổ nữa…:(( … Chính vì vậy mà mình sợ sẽ là gánh năng cho anh.. cầu mong anh sẽ gặp người con gái tốt hơn…thôi mình mệt quá rồi, càng nói càng buồn…hãy chấp nhận số phận của mình thôi… Riêng ơi, cố lên… nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua thôi mà.. hy vọng những cơn ác mộng sẽ không đến tìm mình nữa……