Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009

Mot ngay den toi....

Không biết có ai gặp tình trạng như mình ko ta? Không thể tin nỗi nữa??? Mình tức đến mức phải chay vào tolet để khóc. Tại sao vậy? sao lai bất công đến thế? Tại sao sự thiệt thòi luôn thuộc về mình? Mình thật quá ngu ngốc khi tin lời của họ? giờ thì tức đến nghẹn cổ luôn.. mình ko còn gì lưu luyến nữa, phải thay đổi thôi! Họ đã ko công bằng với mình thì mình cũng ko còn tin tưởng lời nói của họ nữa. chấm hết từ bây giờ, mình ko muốn làm con ngốc nữa, phải cố gắng tìm chổ khác thôi. Mệt mỏi và chán nãn khủng khiếp!!!!!!!!!!!!!! chưa bao giờ mình thấy chán nãn trong công việc như lúc này. Không muốn làm một tí nào nữa hết. không muốn tiếp tục ở lại đây nữa. Hy vọng mình sẽ xin được một cty khác. Mình thật ko thể ngờ kết cục lại tệ hại như thế này?? Sao số mình khổ sỡ vậy ko biết nữa? Chán khủng khiếp. Lúc nào cũng đẩy mình đến ngỏ cụt hết, ko bao giờ đcj bình yên cả…

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Uoc chi toi chi la` chiec la'..........

Cũng đã lâu lắm rồi mình ko có viết blog, có lẽ do bận rộn quá! Hôm nay mình buồn, buồn lắm! Mà tìm ko thấy ai để có thể tâm sự hết ớ! Hic.. buồn quá đi hà! Ước gì quay trở lại ngày trước, ngày chưa hề quen anh, ngày mình tuy có buồn nhưng cảm thấy thoải mái, ung dung, ko cảm thấy có lỗi với ai hết. Ngày đó mình buồn, rất buồn vì ko ở bên người mình yêu một thời, nhưng mình cảm thấy rất thoải mái trong lòng vì mình yên tâm rằng mình có một tình yêu trong lòng để thương nhớ và làm ấm trái tim mỗi đêm về. Và mình ko có trách nhiệm vì với người ta bởi mình biết người ấy ko bao giờ có can đảm nói với mọi người đã yêu mình.. một tình yêu thầm lặng chỉ có 2 người trong cuộc biết mà thôi. Tuy mình buồn rất nhiều but sâu thẳm trong lòng, mình cảm thấy như vậy là đầy đủ và hạnh phúc cho mình lắm rồi, vì ít ra mình cũng có một tình yêu đẹp để nhớ thương, trân trọng. Cho dù người ấy có đi cưới vợ hay bất cứ gì khác cũng ko sao. Chứ ko như bây giờ, mình cảm thấy rất có lỗi với anh, mình cảm thấy rất thiệt thòi cho anh khi yêu mình, cho dù anh yêu bất cứ người con gái nào thì người đó cũng xinh đẹp hơn mình. Thật sự trong sâu thẩm suy nghỉ, mình vẫn luôn nghỉ rằng anh ko yêu mình chọn vẹn, đó chỉ là một sự lựa chọn mà thôi, chứ thật sự không phải tình yêu ngay từ lúc gặp mặt. không hiểu sao mỗi lần giận nhau, mình lại hy vọng là anh sẽ nói chia tay với mình. Tuy có đau đớn cách nào đi nữa thì mình cũng chấp nhận. Mình cũng biết chia tay anh rồi mình sẽ ko thể yêu ai đc nữa nhưng trong lòng mình cảm thấy thanh than và thoải mái vì không mang trong lòng cảm giác có lỗi với anh. Thật sự mình luôn mong chờ anh sẽ tìm một người xứng đáng hơn mình. Đã rất nhiều lần mình muốn nói chuyện thẳng thắn với anh để cho anh quyết định, chứ như vậy hoài mình thấy mệt mõi quá! Mình muốn sống 1 cuộc sống thầm lặng, but tâm hồn thoải mái và làm xong trách nhiệm với Mẹ, các em.. Đến một lúc nào đó ko phải lo lắng cho ai nữa, mình sẽ chọn môt con đường để kết thúc cuộc sống đầy mệt mõi này, để trả hết nợ nhân gian,.. mình mệt mõi lắm luôn…

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

The end.............

Hôm nay mình cảm thấy buồn quá! Không phải chỉ hôm nay mà lâu lắm rồi hic.. mỗi khi 2 đứa nhìn sự việc theo hai hướng khác nhau. Sáng nay anh uống coffee mà không hề nói với mình làm mình thấy buồn sao ấy!?? Bởi vì từ trước tới giờ làm gì anh cũng nói với mình hết. Mình luôn cảm an tâm là mình có thể đồng cảm cũng như có thể chia sẽ với anh về mọi chuyện nhưng sáng nay thì khác rồi…….Mình cảm thấy có sự ngăn cách vô hình nào đó giữa mình và anh ấy. Càng lúc mình càng nhận ra tính cách 2 đứa không giống nhau. Mỗi khi đối mặt với một vấn đề nào đó, mình thì luôn tìm cách để chấp nhận nó và hạn chế tối đa những hệ lụy kéo theo. Còn anh thì khác, anh phản ứng rất gay gắt với vấn đề đó và chóng đối tới cùng. Thành ra mỗi khi nói chuyện 2 đứa không hề có sự đồng cảm cũng như tiếng nói chung. Vì thế mà kết quả là cả hai cùng im lặng và anh nghĩ rằng mình giận anh ấy. Thật sự không phải mình giận lẫy anh vì anh không làm theo ý mình mà mình cảm thấy buồn vì 2 đứa không hề có cùng suy nghĩ. Nỗi buồn đó càng ngày càng lớn và mình cũng không biết lúc nào nó sẽ phá vỡ mọi thứ và mình sẽ rời xa anh ấy mãi mãi. Thật sự mỗi lần như thế là trong đầu mình lại xuất hiện ý nghĩ chia tay với anh. Mình rất sợ phải nhìn thấy anh với những lời nói trách móc, căng thẳng. Mình đã rất mệt mõi và sợ hãy khi phải chứng kiến cuộc sống của Mẹ khi lúc nào cũng bị Cha la mắng, nạt nộ thậm chí cã đánh đập… mình sợ lắm rồi nên không muốn cuộc sống của mình tái diễn lại cuộc sống của Mẹ. Chẵng thà mình sống một mình để có thể giữ những hình ảnh tốt đẹp về anh còn hơn là sống cùng nhau mà không thể cùng nhau chia sẽ, không thể đồng cảm với nhau, không thể nhìn về một hướng, không thể là chỗ dựa tinh thần cho nhau thì sống bên nhau không có ý nghĩa gì cả :((

Mình cũng không biết cách suy nghĩ và hành động của mình hay của anh đúng nữa? Thật sự mình cũng đã nghĩ rất nhiều nhưng vẫn không tìm được câu trả lời, mình chỉ biết rằng chính cách suy nghĩ cố chấp của anh đã làm anh mệt mõi, căng thẳng và đánh mất nhiều thứ. Nhiều lúc mình thấy mình thật bất lực, không thể nào giúp được anh thay đổi suy nghĩ của mình để nhìn nhận sự việc nhẹ nhàng và vị tha hơn. Mà thôi, chắc có lẽ mình chưa phải là người bạn thật sự anh cần. Có thể sẽ có một người con gái khác hiểu anh hơn và có thể giúp được anh sống thật với suy nghỉ hơn.

Thật sự mỗi lần mình nhận thấy tính tình 2 đứa không hợp nhau (còn anh thì nghĩ rằng minh giận anh) thì mình thấy đau lòng khủng khiếp, cảm thấy lòng ngực muốn vỡ tung và nước mắt cứ rơi không ngừng bởi trong đầu mình lại xuất hiện ý định rời xa anh. Mình biết mình sẽ đau lòng như thế nào khi không còn gặp anh nữa, không còn cùng anh đi làm, đi học…mình cũng biết mình yêu anh nhiều như thế nào… nhưng mình không thể tiếp tục kéo dài tình trạng này nữa rồi… mình thật sự rất đau lòng và mệt mõi lắm rồi. Chẳng thà kết thúc mọi chuyên còn hơn. Nhiều lúc mình tự hỏi bản thân, sao mình thấy cuộc sống của các bạn mình thật bình yên và không phiền muộn? Còn mình thì lúc nào cũng có chuyện làm mình lo lắng và đau lòng, từ chuyện gia đình, công việc đến tình cảm..hình như chuyện đau khổ nào mình cũng trãi qua hết rồi.. có những sự mất mát quá lớn, nó vượt quá khả năng chịu đựng của mình. Mình chỉ biết khóc và không thể chia sẽ cùng ai. Mình cảm thấy bất lực khi không thể làm gì hơn để những người mình yêu thương không gặp đau khổ nữa…:(( … Chính vì vậy mà mình sợ sẽ là gánh năng cho anh.. cầu mong anh sẽ gặp người con gái tốt hơn…thôi mình mệt quá rồi, càng nói càng buồn…hãy chấp nhận số phận của mình thôi… Riêng ơi, cố lên… nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua thôi mà.. hy vọng những cơn ác mộng sẽ không đến tìm mình nữa……

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

Khoảnh khắc yêu thương…

Hôm nay tôi nói chuyện với một người bạn, người ấy đang rất hạnh phúc trong tình yêu thương của chồng. Mình có thể cảm nhận được nụ cười rất đẹp của bạn ấy, nụ cười chan chứa cả một trời hạnh phúc… niềm vui ấy lây sang mình, làm mình cũng tự mĩm cười… mình chợt nhận ra, mình cũng đang rất hạnh phúc… có những khoảnh khắc làm người ta nhớ mãi không quên, và có khi chính những khoảnh khắc đó đã làm thay đổi suy nghĩ của mình… mình nhớ mãi không quên cái lần mà anh khóc trên tay mình… anh đã khóc rất nhiều… thật sự lúc ấy mình rất bất ngờ, bình thường nhìn anh cũng mạnh mẽ.. vậy mà… anh khóc rất nhiều vì những tình cảm trong lòng.. kể từ lúc đó mình biết rằng mình không thể rời xa anh, không thể không yêu anh, không thể không ỏ bên cạnh anh dù cho có bất cứ chuyện gì xãy ra… trừ khi anh không còn yêu mình nữa…

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Một ngày không có anh...

Hôm nay đi làm một mình, mình thấy rất buồn. Không biết cười với ai hết. Giờ này chắc anh đang ngủ phải hong? Hôm qua mình thấy mệt mỏi khủng khiếp! tại sao chuyện lấy bằng TN lại khó khăn đến vậy? Mình đã làm gì sai? Mình đã tự hứa với bản thân sẽ ko để những việc như thế này tái diễn nữa, mình mệt mõi lắm rồi. Từ bây giờ, chuyện gì làm được thì cố gắng hết sức làm cho xong, đừng để lần sau. Điều đó thật phiền phức, mình thật là, làm gì cũng ko dứt khoác, cứ trì hoãn, bây giờ mới gặp nhiều rắc rối như vậy. Chán thiệt đó….hic…

Mình phải cố gắng sống tích cực hơn nữa, phải cố gắng nhiều hơn nữa… Đừng để mọi chuyện xãy ra rồi hối hận.. R ơi! Cố lên nhé…………..

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2009

Buon, buon, lai tiep tuc buon.......:(

Hic..huhu…đợt này mình chết chắc rồi.. sao mình xui dzữ vậy trời… Sao mình càng cố gắng làm thì tình hình lại càng xấu hơn.. mình phải làm sao đây ta? Mỗi khi mình quyết tâm làm chuyện gì đó thì luôn có những khó khăn khách quan xãy đến mà bản thân mình ko làm cách nào giải quyết được. Tại sao vậy ta? Mình đã làm sai chuyện gì chứ? Mình suy nghĩ mãi mà vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân…như chuyên mình ko muốn mượn tiền nữa, vây mà tháng nào cũng có chuyên, ko đứa này bệnh thì đứa khác, rồi nhiều chuyện khác nữa,.. trời ơi, chán ơi là chán.. mình phải làm sao để thay đổi đây? Thật sự mình ko biết luôn… số mình nó sao ấy.. luôn luôn gặp rắc rối…:( buồn quá đi hà….:(

Mệt, chán nãn & stress........

Hic.. hôm nay anh lại làm mình buồn. Thật là chán hết sức.. L Lúc này công việc thật tồi tệ, mình phải lo lắng và bận tâm rất nhiều rồi, mà xem ra tình hình project ko có vẻ tốt đẹp hơn gì hết mà còn tệ hơn nữa, mình không chấp nhận bỏ cuộc, sẽ cố gắng làm hết sức mình có thể.. chỉ mong kết quả ko quá tệ hại.. hic..Nhất định mình sẽ cố gắng hết sức để làm tốt nhất có thể….chỉ mong rằng đừng có quá nhiều chuyện xãy ra dồn dập làm mình ko chịu đựng nỗi. Và cũng luôn hy vọng luôn có anh bên cạnh chia sẽ, an ủi, động viên.. cho dù có mệt mõi bao nhiêu, miễn sao được thấy anh vui vẽ bên mình… Vậy là hạnh phúc lắm rồi… mỗi lần giận hờn, mình lại cảm nhận được mình yêu anh vô cùng… vậy mà anh cứ hay làm mình buồn, nỗi buồn chống thêm nỗi buồn… mình thật sự thấy năngk nề…mà tính anh vậy, mình biết làm sao giờ…Bây giờ vậy, không biết cưới nhau rồi sẽ ra sao nữa…Mình có đủ kiên nhẫn và bình tĩnh để ko nỡi giận hay ko?.. ôi!!!!!!!!!!!!!!!! Mệt quá đi thôi… bị stress trầm trọng rồi……